SERIES THƠ CHỜ SẴN...

By hung nguyen

 

         Hùng...post luôn một series Thơ nằm chờ sẵn lúc này.Hài lòng chứ ?

                     (HÙNG...10 giờ đêm thứ Sáu 13/5/2011)

More...

MÙA TRĂNG LẠ

By hung nguyen

 

                     Mùa trăng lạ.

 

Vĩnh biệt thôi em chia tay thôi

Vầng trăng đồng lõa cũng đi rồi

Hồi còi định mệnh vang chia cách

Nước mắt chi mà nhức tim côi.

 

Vĩnh biệt thôi em em về đi

Nán thêm một chút được thêm gì

Tiếc chi đêm mộng tình nghiệt ngã

Khép lòng ngoảnh mặt khóc từ ly.

 

Vĩnh biệt thôi em về thôi em

Coi như lỡ quá chén say mèm

Cũng may trong cỏi đời hoang dại

Chỉ có mỗi tôi có mỗi em.

 

Vĩnh biệt thôi em ôm lấy nhau

Giữ chút hương nhau đến bạc đầu

Mai về quên quách mùa trăng lạ

Đùng đưa ru võng mỗi mùa...sau.

 

                                    (HÙNG...)

More...

KỶ VẬT

By hung nguyen

               Kỷ vật

 

Tôi tặng em :

Vết răng cắn trên da hằn dấu

Đau lặng lẽ

Đau cơn đau ân sũng ngọt ngào.

Em tặng tôi :

Vết tình khắc trong tim ứa máu

Đau buốt lòng

Đau cơn đau tới chết vẫn còn đau.

 

                                 (HÙNG...)

More...

LỔI LẦM

By hung nguyen

 

                   Lổi lầm

 

Và...em chợt đến bên đời

Nghiêng bờ tóc rối thương người oan khiên

Dẫu sau đau nỗi muộn phiền

Cũng đành một hoáng qua miền khói sương...

 

Và...tôi chợt gục bên đường

Ngực em trắng quá tôi vương tội tình

Ngập ngừng cửa ngỏ u minh

Thương người...vô ngã thương mình...vô tâm.

 

                                (HÙNG...)

More...

KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI HOANG

By hung nguyen

 

   kHi NgƯờI đÀn Bà Đi HoAnG

 

@

Khi người đàn bà đi hoang

Nàng sẵn lòng mang cho tất cả

Như ngọn nến cháy hết mình cho trọn đêm hoang

Nàng không còn dĩ vãng

Nàng quẵng xa thực tại

Nàng chối bỏ tương lai !??!?

 

@

Khi người đàn bà đi lạc

Nàng không còn giữ chút hành trang

Như con thuyền ra khơi gãy rời bánh lái

Chăm chăm bến đổ đời xa mút mãi ngàn xa ?

 

@

Khi người đàn bà vụng dại

Nàng tặng người tất thảy

Như giọt mưa rớt hết mình cho thấm hết mùa đông

Nàng vô tư khóc cười quanh ác mộng

Thả trái tim rơi

Vung vãi...nát tan...

 

@

Khi người đàn bà ngả đầu

Nàng đi

Đường về khuất lối

Đất bao dung

Trời không cứu nổi

Vực đắm mê mê đắm chết trong nhau...

 

@

Khi người đàn bà...bốc lửa

Một gã không còn gì...nên chết cho xong

Một gã không được gì...thiêu mình cháy bỏng

Riêng mình Nàng lẻ độc...

Đi hoang...

Một mình...

Lang thang...

Lang thang...

Trong vườn Chúa vốn vô biên...

 

                              (HÙNG...)

 

More...

ĐÊM QUỲNH NỞ

By hung nguyen

 

               Đêm Quỳnh nở

 

Thình lình em đến thình lình em đi

Thoắt ẩn hiện như mưa nắng Saigon

Nỗi buồn chưa vơi niềm vui chưa trọn

Em sang đường làm khách trọ đời tôi

Đêm thiên lý vội tay run vai mỏi

Nước mắt giọt dài ướt mắt vô lương

Xin cho rơi tận đáy hồ mộng tưởng

Để mai này tỉnh giấc...hoảng liêu trai.

 

Thình lình mưa đến thình lình mưa đi

Hai điện tích trái cực vô tình gặp

Tiếng sấm trơ vọng về từ vực thẳm

Tội nghiệp đường tình bên ướt bên khô

Một em quên đời-Một tôi gãy đổ

Giọt mưa nào gột rửa sạch ăn năn

Môi ấm ngọt thơm đêm tình lạnh đắng

Ta đưa nhau về...địa ngục đời nhau.

 

Thình lình trăng đến thình lình trăng đi

Sáng tóc em vương lung linh oan nghiệt

Trăng đồng phạm lỡ thương người miên viễn

Biết làm sao đêm Quỳnh nở khai sinh

Thôi đổ thừa tại chiều qua...thiên định

Nắng vội tàn...tình dứt áo vượt biên

Trăng chia sẻ-để rồi trăng biền biệt

Để mịt mù...cổ tích kể...đời sau.

 

                               (HÙNG...)

More...

MỘNG DU

By hung nguyen

 

                   Mộng du

 

Em mộng du vòng tay người ủ ấm

Môi hôn tàn thắp lửa một môi hôn

Có phải gió trăng đâu mà lẫn trốn

Một đóa mây nồng đưa đón đêm thâu ?

 

Ta mộng du mắt môi ai ngọt lịm

Tựa ngực em nghe sênh phách lỡ lầm

Chút hương trăng chút hương người lạ lẫm

Quên trăm năm quá bước muộn ngàn năm ?

 

Em mộng du ta đi qua tiền kiếp

Dẫu muộn màng cũng sáng một mùa trăng

Tan vào nhau từ từ rồi tan hẵn

Lỡ tình phiêu đành tan trốn mắt đời.

 

Ta mộng du ta yêu em bất chợt

Thoáng nồng nàn rồi đau đớn muôn niên

Mai trăng lặn em lên bờ bỏ biển

Bỏ mặc ta mặc sóng dập triền miên.

 

Người mộng du-Vầng trăng cũng mộng du

Thôi để lại một góc tim lổi nhịp

Mai vào thiên thu chôn theo hoài niệm

Có đêm trăng-có hai...Ngốc mộng du.

 

                              (HÙNG...)

More...

MOTHERS-DAY...ENTRY...

By hung nguyen

 

(...Ngày xưa.Áo rách con mẹ vá

Mẹ dắt con đi học ở trường

Ngày nay.Con vá non sông rách

Mẹ khóc.Tiễn con ra chiến trường...) 

                      -Thơ truyền khẩu Dân gian-

 

Thơ Hùng...Gom tặng mẹ.

 

Cánh cò Boston.

Mẹ tôi đành phải thân cò

Nửa đêm bến lạ lò dò kiếm ăn

Chưa no đã vội xỉa răng

Miếng ngon xứ Mỹ để dành...cho tôi.

 

Mẹ với Cha.

Cha tôi chết đã nhiều năm

Mẹ tôi lén khóc đêm nằm nhớ...xưa

Một đời ổng bả nắng mưa

Tình luôn túng thiếu chỉ thừa...bầy con.

 

Khi con khóc khi mẹ khóc...

Con nhỏ vào trường-Con ương bướng khóc

Mẹ dổ dành con : mua chữ thánh hiền

Con lớn-vào đời-Quỹ ma ẩn hiện

Mẹ khóc tối ngày

Chãy mãi thành sông...

 

Hương trầm.

Mẹ đốt trên rừng khói trầm bay

Thơm chiều mây hạc bóng xiêu gầy

Giục con viễn xứ mùa thu ấy

Địu nắng về ngàn...hong cỏ cây.

 

Trong trái tim lập thể.

Nỗi đau sét đánh : Chết cha

Niềm đau ri rỉ : Mẹ già tha hương

Giả đò ra dáng đứng đường

Thật ra góc khuất rặt phường trẻ thơ.

 

CÔ NHI CA 3.

Trời ơi huyết yến khạc rồi !

Ngực khô lệ đuối mẹ tôi cạn đời.

Lạc thần còn sợ con chơi

rơi ra khỏi ổ vào khơi biển người

Mồ côi...mồ côi...con ơi !

Mẹ dâng huyết tế...nhờ trời nuôi con.

 

               (Long live my mom.  HÙNG...)

More...

KHÔNG ĐỀ

By hung nguyen

 

                 Không đề.

 

Một lũ Việt kiều ngồi bó gối

Đêm Mỹ  nỗi buồn trắng tinh khôi

Đâu rồi ? ba chén Đơn Hùng Tín...

Gánh rượu Kinh Kha cũng khô rồi...

Thở dài rưng giọt-Mùa viễn xứ

Khói thuốc lên trời hóa mây trôi

Chưa say đã khướt hồn bản địa

Ngữa mặt lên trời nấc : Hỡi ơi !

 

Một bầy chiến mã-Chừ mỏi vó

Tàu cỏ khô vàng-để chổng chơ

Nằm vùi ngơ ngẫn...mơ về xứ

Nữa hồn quan tái bỗng ngây ngô

Lữa tắt đêm mờ đài Bá Lạc

Tro tàn gió lạnh buốt Cô Tô

Linh xưa nhạc ngựa reo cổ tích

Vỡ giọt sương khuya...Tạch...Hư vô...

 

Những vóc hùm thiêng giờ nín thở

Thu nanh giấu vuốt buồn sa cơ

Đi qua mặt trận tàn chiến quốc

Lửa tắt rừng câm...buồn...như Thơ.

 

Những con đại bàng giờ xũ cánh

Nằm giữa lồng son nhớ trời xanh

Mùa Xuân bão lộng-Mùa rưng rức

Gãy gánh nằm nghe lá nhớ cành.

 

Những con chốt thí giờ sang sông

Hà sa ai ngấn sợi tơ đồng ?

Mà rời chiến địa niềm hoa rũ

Bên lề tướng sĩ có đau không ?

Những con tình nhân cười như mếu

Người xa lạc lỏng nôcxi rong rêu

Ừ thôi anh ấy thi hài rữa

Đàng cứ lau khô...Tội...Người yêu ...

 

Yêu Thương ơi ! Em điừng nuối nữa

 

Vực thẳm bên này...Lấm tấm mưa

Vĩa hè xứ lạ đầy hoa bướm

Ta nhặt hết chiều...mà say sưa

Một ly cố quốc-Một ly nhớ

Một giọt buồn gieo-một giọt thừa

Em có thương làm ơn...Im...Ngó...

"Con thú tật nguyền"...nếm...Hương xưa...

 

                                   (HÙNG...Viết cho 30/4/20111)

More...

ĐOẢN KHÚC TẶNG NGƯỜI

By hung nguyen

                       (Trang 2)

 

Đoản khúc tặng người

 

...bãy:

Mấy tiếng nổ vang

Chiều rừng lạnh

Ta tự bò lê trên vũng máu của chính mình

Tỉnh queo nhớ mẹ già nhớ bầy em dại

Khi lơ mơ

Xoãi tay nằm

-nhìn nàu đỏ nâu nhuộm màu lá cỏ

Ta nhớ em...Ta thật sự nhớ em

May sống sót...ta sẽ về :

Đón em nơi đầu hẻm

Rủi đi luôn...ta cũng về :

Đến gọi chiêm bao em...

 

...tám :

Mai về

Mai về đứng bên song cửa

Hát ru mây mang kỷ niệm lên trời

Em xa lắc cách tỷ tầm tay với

Ta làm sao đòi lại đoạn đời nhau ?

Lỡ chơi ngông đếch thèm đánh dấu

Em thành của người

Ta biết tính phải làm sao ?

 

...chín :

Được tin em phút chốc trở thành...góa phụ

Ta mừng

Trời đất chẵng phụ ta

Ta vui

Còn hơn thằng ăn mày trúng lô độc đắc

Ai ngờ lòng em...hóa đá

Bốn mùa vĩnh viễn lá vàng thu...

 

...mười :

Tiệc tàn

Đưa em về qua góc phố cũ

Rưng lòng nhức nhối kỷ niệm ơi !

Lời gã say đọc miên man bài kinh khổ

Em cứ hững hờ như chén rượu cứ đầy rồi lại vơi

Để ta đi men tình say quá độ

Em cười buồn...

Ta đâm hận cố nhân ơi !

Ba mươi năm

Thế đấy

Ba mươi năm chút tình hoài cổ

Ta quyết một đời chờ hoài cho tới phút tàn hơi...

 

...(đoạn tái bút) :

Ví dù trăm năm

Ví dù ngàn năm

Hay còn dài hơn thế nữa

Ta quyết tìm em đòi nợ một cái hôn

Cóc cằn biết kẻ đi tìm ? người chạy trốn ?

Cứ gặp nhau rồi ai biết đã nợ ai !?!?!?

 

                  (HÙNG...viết 1976 xong 2005)

 

More...